Thứ Sáu, 16 tháng 6, 2017

Tiến sĩ Canada mắc bệnh hiếm gặp phục hồi kỳ diệu chỉ sau vài tháng bất ngờ tìm thấy con đường tu luyện tâm linh

Loading...
Một nhà sinh vật học người Canada đã chia sẻ trải nghiệm của anh khi đang đau khổ với căn bệnh hiếm thấy, thì gặp được một môn khí công tu luyện và phục hồi kỳ diệu chỉ trong vài tháng. Cũng chính từ đây tâm linh anh thức tỉnh.


Khoa học gia tìm thấy con đường tâm linh. (Ảnh minh họa: Internet)

Trên trang web của nguyệt san Atlantic Monthly có riêng một chuyên mục “Đâu là tôn giáo vĩ đại nhất mà bạn lựa chọn”, kêu gọi độc giả chia sẻ những câu chuyện và quan điểm cá nhân của họ. Dưới đây là đoạn trích từ bài chia sẻ của khoa học gia người Canada được đăng trên trang web này.

Tôi bước vào con đường tâm linh một cách vô cùng bất ngờ.

Từ nhỏ tôi đã là một người Công giáo, mặc dù chỉ trong ý nghĩa bề mặt câu chữ. Ban đầu tôi đã cố gắng trở thành một tín đồ Công giáo thực thụ, nhưng tôi đã thấy nhiều trường hợp đạo đức giả trong nhà thờ. Sau đó, ở tuổi thiếu niên, tôi tự hào tuyên bố rằng việc này là bất khả thi đối với tôi. Tôi thấy tôn giáo giống như một công cụ để những người nắm quyền chinh phục quần chúng.

Rồi tôi nhận định rằng khoa học cũng là có thể là một thế giới quan, một luận thuyết. Tôi đã từng đọc một chút Thái Cực của Đạo gia nhưng hoàn toàn là cho mục đích thư giãn.

Với sự quan tâm đặc biệt đến hệ sinh thái, tiến hóa và bảo tồn tự nhiên, tôi đã học tập để trở thành nhà sinh vật học. Tôi hình dung rằng mình sẽ trở thành một giáo sư. Mọi thứ diễn ra khá tốt đẹp. Tôi may mắn có được học học bổng nghiên cứu. Sau đó, tôi thiết lập được một số mối liên hệ tốt đẹp trong lĩnh vực mình yêu thích, và tìm thấy một số địa điểm nghiên cứu lý tưởng.

Điều thực sự thu hút tôi không phải là thuyết tiến hóa của Darwin. Trong chương trình tiến sĩ, tôi nghiên cứu thực địa tại Madagascar về sự lai giống giữa các loài vượn cáo khác nhau.

Trở về từ chuyến đi này, tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, chán nản, và sau một thời gian, ngay cả khả năng làm các việc đơn giản của tôi cũng dần tệ đi. Tôi nghĩ rằng mình đã làm việc quá sức, nhưng tôi có ngủ đến mấy cũng không giúp được gì.

Một ngày nọ, khi đang chạy bộ, đôi chân tôi bỗng có gì đó không bình thường. Sau đó tôi đến bệnh viện của trường đại học để kiểm tra.

Tôi được chẩn đoán mắc hội chứng hiếm gặp Guillain Barre. Hệ thống miễn dịch đang tấn công hệ thần kinh ngoại vi của tôi, và tôi đang dần mất đi sự kiểm soát, đầu tiên là tứ chi, sau đó sẽ là toàn bộ cơ thể.

Sau đó, tình hình của tôi không khá hơn cũng không tệ đi, nhưng không có phương pháp nào chữa trị. Ngày kiểm tra ở bệnh viện, tôi cũng phát hiện mình bị nhiễm ký sinh trùng, và tiếp đó là bệnh truyền nhiễm mono. Về cơ bản, cơ thể tôi đã tàn tạ.

Một bi kịch trong 6 tháng tiếp theo khi tôi chứng kiến sự nghiệp của mình mờ mịt. Các đối tác từng nghiên cứu cùng đã biến mất, tôi cũng không giảng dạy tốt được nữa. Và mối quan hệ lãng mạn của tôi cũng rạn nứt.

Sau đó, tôi về quê nơi mẹ từng khuyến khích tôi cố gắng tìm 1 “liệu pháp thay thế”. Tôi đã làm, nhưng vô ích. Vì vậy, tôi lại quay về trường đại học. Trong 1 hôm ngồi cafe ở đây, tôi tình cờ gặp lại người quen cũ, người đã khám phá được nhiều điều từ văn hóa phương Đông. Ông cho tôi một đĩa DVD, nói rằng những gì trong đó đã giúp ông phục hồi từ chứng mệt mỏi mãn tính mà ông phải chịu đựng trong vài năm nay.

Tôi sẽ không bao giờ quên giây phút đầu tiên khi xem video. Đó là một đoạn video giới thiệu các bài công pháp và thiền định của môn Pháp Luân Công, một môn khí công tu luyện Trung Quốc bắt nguồn từ các nguyên lý Phật gia, còn được gọi là Pháp Luân Đại Pháp. Sau nửa giờ cố gắng bắt chước các bài tập chậm rãi trên video, tôi đã bắt đầu cảm thấy tốt hơn. Đó thực sự là một cảm giác không thể diễn tả, trái tim, cơ thể và tâm trí tôi như reo lên.


Học viên Pháp Luân Công luyện các bài công Pháp. (Ảnh: Internet)

Sau đó tôi bắt đầu đọc cuốn sách chính của Pháp Luân Công, nội dung cuốn sách viết về khí công và truyền thống cổ truyền của Trung Hoa, thời gian đầu tôi gặp khá nhiều khó khăn để hiểu những kiến thức đó. Nhưng sau tất cả, tôi đã cảm thấy tốt hơn nhờ tập các bài công pháp hàng ngày. Đôi khi, tôi cảm thấy các phản xạ của mình đã quay trở lại (mất phản xạ là một triệu chứng phổ biến của hội chứng Guillain Barre).

Tu luyện được vài tháng, tôi đã đến bệnh viện để kiểm tra. Tôi không bao giờ có thể quên những lời nói của cô bác sĩ: “Xin chúc mừng. Tình trạng của anh đã thuyên giảm hoàn toàn. Tôi không thể giải thích vì sao, nhưng xin hãy tiếp tục phương pháp mà anh đang áp dụng”. Tôi đã làm vậy và không nghĩ ngợi gì thêm.

Trong vòng khoảng tuần đầu tiên, tôi bắt đầu ghét mùi thuốc lá. Tôi chưa bao giờ là một người nghiện thuốc nặng, nhưng tôi từng rất thích khói thuốc, và giờ đây sở thích không tốt đó đã được loại bỏ. Một thời gian sau, tôi đã trải qua điều tương tự với rượu. Những gì xảy ra, đúng với mô tả trong Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính chỉ đạo tu luyện của Pháp Luân Đại Pháp. Là một khí công Phật Gia, Pháp Luân Công khuyến khích việc từ bỏ thói nghiện ngập và những thói quen không lành mạnh khác. Tôi thực sự đã bị cuốn hút.

Một đêm trong khi thiền định, tôi đã nhìn được con đường đưa tôi đến với Pháp Luân Công. Tôi từng muốn đọc về những điều như vậy, nhưng sẽ rất khó khăn để tưởng tượng cho đến khi bạn thực sự trải nghiệm những điều này trong Chuyển Pháp Luân. Về cơ bản, tôi đã nhìn thấy hình ảnh về cuộc đời trước đây của mình, từng bước một, từ khi còn nhỏ. Những điều tưởng chừng chỉ có trong các bộ phim giả tưởng nay đã triển hiện ngay trước mắt. Tôi đã được nhìn lại toàn bộ cuộc đời mấy chục năm của mình trong vài phút.


Chuyển Pháp Luân là cuốn sách chỉ đạo tu luyện chính của môn Pháp Luận Công. (Ảnh: Internet)

Rất kỳ lạ, đây rõ ràng là cuộc sống của tôi, nhưng tôi không biết chính xác vì sao mình có thể nhớ lại. Bỗng tôi chợt nhận ra, những gì nhìn thấy đều là từ đôi mắt của mẹ. Tôi rất xúc động và đã khóc trong nhiều giờ.

Tôi và mẹ từng có 1 mối quan hệ khá gay gắt. Trên thực tế tôi và mẹ rất quan tâm nhau. Tuy nhiên, chúng tôi luôn muốn đối phương làm việc theo ý mình và vì vậy tôi và mẹ không thể nhìn mặt nhau quá 15 phút mà không cãi cọ. Nhờ trải nghiệm này, lần đầu tiên tôi đã hiểu được những nỗi khổ tâm của mẹ.

Tôi cũng đã biết phải làm thế nào để hàn gắn mối quan hệ này. Trong 1 lần về thăm nhà tôi đã dành 1 ngày bên mẹ để giải quyết các hiểu lầm trước đây. Tất nhiên, nó không được hoàn hảo cho lắm, nhưng mối quan hệ của chúng tôi dường như đã thay đổi: Đầy yêu thương và tôn trọng.

Sau đó tôi biết rằng mình đã tìm thấy một chân lý sâu sắc. Tôi hiểu từ những lời dạy của thầy Lý Hồng Chí mà học viên dần dần loại bỏ những thói hư tật xấu, và có 1 cái nhìn rộng hơn, từ bi và khoan dung hơn. Câu chuyện của tôi là một ví dụ. Trước tiên, tôi được thanh lọc về thể chất, và bây giờ, tôi lại thay đổi về hành vi, đó là điều mà trước đó tôi không nghĩ mình có thể làm được.

Thật tuyệt là nhiều vấn đề mà tôi gặp phải khi ở trong các tổ chức tôn giáo lại không hề tồn tại ở Pháp Luân Công. Thu tiền? Điều này bị cấm, đây là một trong số các quy tắc nghiêm ngặt. Phân cấp? Không tồn tại, thật đáng kinh ngạc. Các học viên Pháp Luân Công đo lường sự tiến bộ tâm tính bằng cách nhìn vào bản thân và đối chiếu với đạo lý được giảng, không hề có sự cạnh tranh giữa các học viên.

Từ việc nghiên cứu các bài giảng, tôi thấy bản thân mình ngày càng trở nên chân thật, từ bi, khoan dung qua từng ngày. Vì Chân, Thiện Nhẫn là những nguyên lý cốt lõi của Pháp Luân Công. Tôi bắt đầu tu luyện với mong muốn khỏi bệnh, nhưng những gì tôi tìm thấy trong quá trình này là một cái gì đó sâu sắc hơn, sự lành mạnh hơn về tinh thần, và ở một khía cạnh nào đó tôi dám khẳng định, đây chính là cứu độ con người.

Theo Clear Wisdom
Chia sẻ lên Facebook

Loading...

0 nhận xét: