Rồi có một ngày...



Loading...


Rồi có một ngày.....
Xin bỏ lại, những buồn vui trần tục,
Bỏ lại cho đời, những hạnh phúc bâng quơ.
Xin bỏ lại những gì còn dang dỡ.
Bỏ duyên tình một thuở đã yêu nhau.

Rồi có một ngày......
Ta bước vào một khoảng không yên lặng.
Xa mãi nụ cười cay đắng của cuộc đời.
Xa cả những con người không biết sống.
Xa luôn cả dòng sông và tiếng hát.
Xa những gì lầm lạc một kiếp trần.

Rồi có một ngày.....
Ta đi vào biền biệt cỏi hư vô.
Ta xin gởi khổ đau còn sót lại.
Tặng cho đời những khờ dại yêu thương.
Ta trả lại đời ,thương nhớ vần vương.
Cả những yêu đương một thời tuổi trẻ.

Ta trả hết, xin mọi người giữ lấy..
Để ta đi trong khoảng lặng bình yên.
Ta thanh thản đi về miền diệu viễn.
Nợ trần ai thế thái trả cho đời...

MỜI CHIA SẺ BÀI VIẾT TRÊN DIỄN ĐÀN: → TÙY DUYÊN ĐỐI CẢNH!




Loading...

Nhận xét