“Cám ơn anh vì đã từng gọi em là con đĩ!”



Loading...

“NoiHay.Net” - Nam ngồi lại bối rối. Anh càng sượng sùng, khựng người lại khi nhìn thấy dòng chữ trên tấm danh thiếp: “Cám ơn anh vì đã từng gọi em là con đĩ”.

Ngồi trong phòng tân hôn chờ chồng, Lan hồi hộp và cảm thấy khó chịu trong người. Sau 2 năm yêu nhau, đây chính là kết quả của một tình yêu bền vững. Dù cho Nam là người đàn ông đến sau nhưng tình cảm của Lan dành cho Nam là thật lòng và cô luôn trân trọng điều đó. Chính Nam là người đã cứu cô ra khỏi những suy nghĩ buồn phiền, dại dột khi chia tay người yêu đầu tiên. Lúc đầu Lan chỉ thương hại anh nhưng sau đó là tình yêu thật sự.

Từ ngày quen Nam, cô đã không ngần ngại hy sinh cho anh tất cả. Kể cả việc không tiếp tục sang Pháp lấy tiếp tấm bằng thạc sỹ còn dang dở mà ở quê làm cho một công ty trong nước. Lan thầm cám ơn Nam đã giúp cô trưởng thành hơn trong tình yêu và mạnh mẽ đứng lên sau những vấp ngã.


Nam bước vào phòng trong mùi men nồng nặc, anh nhìn cô trìu mến nói:

- Em biết không, tụi bạn anh ai cũng khen em xinh, giỏi giang. Tụi nó còn bảo anh có phúc mới gặp được em nữa đó. Đêm nay là đêm tân hôn của chúng ta, anh muốn hai đứa mình sẽ bên nhau mãi mãi dù có chuyện gì xảy ra.

Lan nhìn Nam trong đong đầy hạnh và mãn nguyện. Nhưng sau khi gần gũi nhau mặn nồng, Lan bỗng dưng nhận được cái tát đau điếng của Nam. Anh còn xô cô ra và chửi luôn vào mặt Lan 3 chữ ngắn ngủi: “Đồ con đĩ”.

Lí do đơn giản, Lan không còn trong trắng như anh vẫn từng nghĩ. Đêm tân hôn, đêm đẹp nhất của Lan và Nam trở thành đêm địa ngục của hai người.

Những ngày sau đó, Lan sống trong sự ghẻ lạnh và miệt thị của chồng. Anh nhìn cô với sự hoài nghi và uất hận. Nam bắt đầu lao vào uống rượu nhiều hơn và bao giờ về nhà cũng say khướt rồi đánh đập, hành hạ cô bằng những lời cay nghiệp. Lan không thấy đau cho thân xác mình mà đau bởi những câu nói ác độc của Nam như: “Đồ con đĩ, mày là con đàn bà lăng loàng. Tao tưởng mày thế nào chứ mất nết như vậy thì tao cũng không bao giờ lấy mày đâu. Đồ con đĩ”.

Lấy chồng chưa lâu mà không ai không biết cô và Nam đã ngủ riêng giường. Nam ngủ trên giường còn Lan ngủ ngoài phòng khách. Nhiều lúc bạn bè đến chơi và hỏi anh, sao giờ vẫn chưa thấy tôi bầu bí gì cả thì Nam lại chua chát quay sang vừa nhìn Lan vừa nói: “Mang bầu thì cũng là con của thằng nào nào chứ đâu phải là của tôi”.

Lan đã khóc trong sự chấp nhận bởi lỗi là tại cô đã trao thứ quý giá nhất cho người đàn ông đầu tiên không xứng đáng. Nhưng cô không thể chịu mãi cảnh miệt thị của chồng. Cô viết đơn ly hôn và bất ngờ khi Nam đã ký ngay mà không do dự. Hai người ra tòa và kết thúc một tình yêu mệt mỏi.

Lan thu xếp quần áo rồi về nhà mẹ đẻ, ai cũng nhìn cô mà thương cảm. Rồi Lan quyết định, dồn hết số tiền tiếp kiệm để sang Pháp tiếp tục học tập và lấy cho được tấm bằng thạc sỹ còn dang dở.

Ngày ra sân bay, cả gia đình Lan đều có mặt động viên cô hoàn thành tốt công việc. Mẹ nhìn cô mà nước mắt rơi: “Sao cuộc đời con lại lận đận vậy Lan? Con phải lấy cho được tấm bằng đó, cuộc đời sau này tự con quyết định”.

Ba năm học tập tích cực ở đất nước xa lạ, Lan đã vơi đi một chút buồn về cuộc hôn nhân đổ vỡ và nhất là vơi dần đi sự đau đớn bởi câu nói của chồng cũ. Trong thời gian này, cô cũng hay tin, Nam đã kết hôn với một người phụ nữ khác. Qua người bạn, cô cũng biết cuộc sống của vợ chồng Nam không hạnh phúc vì vợ Nam thường xuyên bỏ bê công việc gia đình và có tình nhân bên ngoài. Chẳng hiểu sao cô vẫn buồn cho Nam - một nỗi buồn không tên.

Trở về nước, Lan thay đổi hoàn toàn, xinh đẹp hơn trước. Lan cũng cầm trên tay tấm bằng thạc sỹ loại ưu và tấm danh thiếp của một công ty nước ngoài đóng tại Việt Nam muốn mời cô về làm việc.

Và rồi vô tình, một lần đang ngồi trong quán cà phê, Lan giật mình khi nghe tiếng 1 người đàn ông hỏi bên cạnh. Lan quay lại nhìn thì thấy chính là Nam.

- Em về nước rồi à? Em khỏe không? Nghe nói em đã lấy dược bằng thạc sỹ và đang làm cho công ty chứng khoán? - Người đàn ông ba năm trước hỏi Lan.

Lan nhìn Nam, cô chỉ cười và không quên chào Nam. Rồi Lan cáo bận phải đi. Nhưng trước khi đi, Lan cúi xuống bàn viết gì đó vào tấm danh thiếp của mình đưa cho Nam rồi đứng dậy.

Nam ngồi lại bối rối. Anh càng sượng sùng, khựng người lại khi nhìn thấy dòng chữ trên tấm danh thiếp: “Cám ơn anh vì đã từng gọi em là con đĩ”.

MỜI CHIA SẺ BÀI VIẾT TRÊN DIỄN ĐÀN: → TÙY DUYÊN ĐỐI CẢNH!




Loading...

Nhận xét